No. 1605 NEW (Minh Châu dịch)
Châu Âu: tu sĩ Phật Giáo kêu gọi tự do cho Miến Điện
tại hội nghị liên hiệp tôn giáo
Ngày 23 tháng 10, 2007
Naples -- Một tu sĩ Phật giáo lên án sự đàn áp bằng bạo lực của chính quyền quân phiệt đối với những người biểu tình và kêu gọi cầu nguyện cho tự do và hòa bình tại một hội nghị liên hiệp tôn giáo tại Naples cuối tuần qua.
Sư Uttara xuất gia 20 năm về trước tại Miến Điện nhung đã trốn sang Anh Quốc năm 1992. Sư cho biết là phải trốn đi để khỏi rơi vào tay quân đội, bởi họ đã truy nã Sư vì vai trò của Sư trong các cuộc biểu tình vào năm 1988, cũng được dẫn đầu bởi chư tăng. Hiên nay Sư là vị sư cả của môt ngôi chùa tại Luân Đôn.
Báo UCA News tường trình rằng Sư Uttara đã nói chuyện tại cuộc họp với chủ đề ‘Tín ngưỡng và Con người’ được cộng đồng tín đồ Cơ Đốc giáo Saint Egidio tổ chức tại Naples. ‘Tôi đến đây để cầu nguyện cùng với quý vị cho tự do và hòa bình trên toàn thế giới’. Sư nói với sự lo âu cho các pháp lữ Miến Điện của Sư, nhiều người hiện đang bị giam giữ từ sau các cuộc biểu tình hàng loạt chống lại chính phủ độc tài quân phiệt.
Sư nói ‘Nhiều người đã bị giết, nhiều người đã bị thương rất nặng, nhiều người phải ẩn náu và sống trong nỗi kinh hoàng, và tôi muốn cầu nguyện cho họ được cứu giúp để họ có thể trở lại cuộc sống bình thường càng sớm càng tốt trong một ngày gần đây’. Sư mô tả các cuộc biểu tình là một phản ứng đối với ‘sự nghèo khó tột cùng, sự đàn áp dã man, và sự tham nhũng đê tiện’. Sư nói chư tăng đang ban rãi ‘tình thương và sự hòa nhã’ với hy vọng chinh phục được chế độ.
Sư Uttara cũng bày tỏ nỗi lo sợ cho các nạn nhân của cuộc trả thù của chính quyền quân phiệt: ‘Chúng tôi đã trông thấy hàng mấy ngàn tu sĩ trong các cuộc xuống đường, nhưng giờ đây chúng tôi rất buồn vì không biết những người này hiện đang ở đâu. Chúng tôi nghe rằng quân lính đã tra tấn những tu sĩ từ hòa này trong giờ giới nghiêm vào buổi tối, và con số các nạn nhân đã lên đến hàng ngàn người’. Chính phủ xác nhận có khoảng 3000 người bị giam giữ, và đã có những tường trình chính thức về những cuộc hỏa táng vào lúc ban đêm.
Sư lưu ý rằng Phật giáo sẽ không phải là tôn giáo duy nhất bị chế độ cầm quyền Miến Điện đàn áp. Sư nói ‘Một khi họ đã tiêu diệt tôn giáo có uy thế nhất trong nước trong vòng vài ngày, thì chúng tôi lo sợ rằng bất cứ tôn giáo nào cũng sẽ không có cơ hội sống còn dưới chế độ này tại Miến Điện’.
Sau khi cầu nguyện cho cuộc đàn áp sẽ kết thúc, những người biểu tình được trả tự do, không còn nạn đói nghèo, không còn viêc giam giữ và tra tấn trái với luật lệ, Sư Uttara đã cảm ơn hội nghị đã mời Sư có buổi nói chuyện này.
Thính chúng toàn thế giới của Sư gồm có các ủy viên của Tòa Thánh Vatican, Tổng giám mục của thành phố Canterbury Rowan Williams, Giáo trưởng của Constantinople Bartholomew I, và ủy viên cao cấp hàng nhì của Nhà thờ Orthodox Nga, Metropolitan Kirill của Smolensk và Petrograd. Các đại biểu chính phủ hiện diện gồm có Thủ Tướng Ý, các thành viên của đoàn ngoại giao Holy See, và hai vị tổng thống của Ecuador và Tanzania.
-----------------------------------------------------------------------------No. 1606 NEW (Hạt Cát dịch)Miến Điện: Làn sóng tự do - Sóng sau dồn sóng trước
By Anne Hyland, New Zealand Herald, Oct 23, 2007
Yangon, Myanmar -- Từ Mandalay cho đến Yangon, đâu đâu cũng nghe người ta nói về những cuộc biểu tình sắp tới. Từ giới chữ nghĩa cho đến giới đấu tranh, giới lao động, tất cả đều nói với sự tin tưởng chắc chắn rằng nó sẽ xảy ra trong vòng ba tháng.
"Đây mới chỉ là sự bắt đầu, chúng ta phải đối diện với nó". Bà Lulu Daw Ahmar, 92 tuổi, một nhân vật nổi tiếng trong giới văn học được ngưỡng mộ vì sự dám ăn dám nói chỉ trích chính quyền, nói như trên, và Bà tiếp: "Chúng ta đang tranh đấu, nhưng chiến thắng sẽ về chúng ta".
Nhưng chiến thắng hình như vẫn còn là một con đường dài từ những con đường của thành phố miền bắc Mandalay, nơi Bà Ahmar sinh sống, và ngay cả những vùng hẻo lánh cựu thủ đô Yangon, cho đến miền nam.
Trong cả hai thành phố, tình trạng thiết quân luật vẫn còn duy trì từ 10 giờ tối đến 4 giờ sáng. Dây kẽm gai và các chướng ngại vật vẫn còn bày bố chung quanh các tu viện, các Đại Học Phật Giáo và hai ngôi chùa Sule, Shwedagon.
Binh lính trang bị mặt nạ, súng ống, đạn dược vẫn đang tiếp tục canh giữ các ngôi chùa.
Các tăng sĩ khả kính Miến Điện đã gây được sự chú ý của thế giới hồi tháng 9 vừa qua khi tham gia vào cuộc biểu tình chống chính quyền quân phiệt của dân chúng lớn nhất trong vòng 20 năm qua. Nhưng hôm nay thì chỉ thấy được có vài tu sĩ trong thành phố Yangon hoặc Mandalay.
Phóng viên của tờ báo Heral đã thăm viếng hơn một chục tu viện và các Đại Học Phật Giáo cả hai thành phố trong tuần lễ vừa qua, chỉ có một vài tu sĩ trú ngụ trong các ngôi chùa. Nhiều vị đã trở về xóm làng của họ, số khác còn bị giam giữ trong các trại giam.
Một tu sĩ, 24 tuổi, không muốn tiết lộ danh tính vì sợ rắc rối với chính quyền, nói: "Chúng tôi đang bị nguy hiểm, nhưng tôi không nghĩ người ta có thể làm được gì".
Nhưng ý nghĩ của Sư không giống như "người ta" đã nghĩ.
Một nhà báo Miến Điện, cũng xin được dấu tên, nói rằng các cuộc biểu tình sẽ xảy ra như các đợt sóng. "Nó giống như biển cả vậy, đây là đợt sóng đầu tiên, và không lâu sau đó sẽ được tiếp theo bởi các đợt sóng khác, có thể là tháng 11, hoặc tháng 12. Dân chúng sẽ nổi dậy. Họ đã nổi giận rồi, nhưng họ sẽ biểu tình một cách ôn hòa lần nữa. Quân đội sẽ lại nã súng vào và dân chúng lại sẽ bị giết như trước kia. Người ta ai cũng biết điều này".
Một tài xế xe lôi, tự xưng là Zaw, ở Mandalay, nói "Bạn của tôi đang ở trong tù" "Tôi cũng ở trong đám biểu tình ấy nhưng tôi bỏ chạy khi quân lính đến. Quân đội chính phủ - không ai ưa họ hết - Họ thật tàn bạo, sát hại tu sĩ là những bậc thánh thiện".
Bàn chân đạp xe của Zaw cũng nhanh như ánh mắt của anh ta khi liếc nhìn chung quanh xem lời nói của anh về các cuộc biểu tình sắp tới có bị nghe lén hay chụp hình bởi các tay mật vụ của chính phủ không. Du khách hiện nay cũng đang ở trong tình trạng bị giám sát chặt chẽ, bị nghi ngờ có thể là giới báo chí ngoại quốc hoặc là kẻ thù của chính quyền quân phiệt.
Zaw tin chắc là các cuộc biểu tình sẽ tái diễn vào đầu năm tới. Nhưng giới ngoại giao tại Yangon thì không chắc chắn lắm "Giới có thẩm quyền vẫn còn chưa quyết định sẽ có thực hiện các cuộc biểu tình nữa hay không".
Chính quyền quân đội bị hầu hết 47 triệu dân, sống dưới chế độ quân phiệt từ năm 1962, sợ hãi và chán ghét. Áp dụng chính sách kinh tế sai lầm và sự trừng phạt kinh tế của thế giới đã làm cho nền kinh tế của Miến Điện trở thành tơi tả. Mức thu nhập trung bình của một người dân Miến Điện ít hơn 220.00 USD trong một năm. Một ký gạo giá 1200 kyat, đối với đa số người dân Miến là quá đắt đỏ.
Xe cộ cũ kỷ già nua đã sử dụng qua 20 năm bò chung quanh các con đường hư hỏng đầy hang ổ trong thành phố, các tòa nhà trong tình trạng mục nát khắp nơi là những dấu hiệu dễ thấy nhất của một nền kinh tế xuống dốc. Thu nhập bởi xăng dầu có thể thay đổi điều này (trong năm nay, Miến Điện đã thu vào khoảng 2 tỷ Mỹ Kim từ việc xuất cảng xăng và dầu) nhưng nó chỉ làm cho quyền hành của chính phủ quân phiệt được tăng thêm trong khi dân chúng ngày càng cơ cực. Sự trừng phạt kinh tế của các nước Tây Phương không ảnh hưởng gì nhiều đến bề thế của các tướng lãnh quân phiệt.
Cuộc trấn áp tàn bạo những người biểu tình đã đem đến kết quả xuống dốc thảm hại trong ngành du lịch, một khách sạn năm sao ở Yangon đã phải nêu giá chỉ $20.00 USD cho một đêm.
Quân đội tiếp tục kềm kẹp chặt chẽ nếp sống của người dân trong thành phố Yangon, nơi mà các nhà hoạt động dân chủ sinh sống nhiều nhất. Điện thoại di động, được sử dụng rộng rãi ở các vùng gần biên giới Lào và Cam Bốt trước kia hiện nay rất hiếm hoi vì nhà cầm quyền nêu giá $2000.00 USD cho một SIM card.
Các cuộc biểu tình bởi chư Tăng Phật Giáo và dân chúng đưa đến kết thúc bằng sự nổ súng vào ngày 26 và 27 tháng 9.
Giữa những người đã bị bắt đi là diễn viên hài Par Par Lay, 60 tuổi, người bị bắt đi trong đêm 25 tháng 9. Đây là lần thứ ba diễn viên này bị bắt trong vòng 20 năm. Ông có hai người anh em khác cũng là diễn viên hài đã bị chính quyền cấm đoán các chương trình biểu diễn vì họ dám đem chính quyền quân phiệt ra làm trò cười không chút e dè. Thân nhân của ông Par Par Lay nói rằng mặc dù ông không có tham gia vào các cuộc biểu tình mới đây nhưng vẫn bị bắt đi. Lu Maw, người em trai của ông nói "Anh tôi rất nổi tiếng nên họ nghĩ là anh tôi có thể tụ tập được một số đông người, chúng tôi không biết anh ấy hiện giờ đang ở đâu, còn sống hay đã chết".
Lu Maw có lý do để lo ngại vì trước đó Hiệp Hội Yểm Trợ Tù Nhân Chính Trị cơ sở Thái Lan đã loan báo thông tin về cái chết của một thành viên Liên Minh Dân Chủ bị bắt đi ngày 26 tháng 9.
Ông Lu Maw nói "Chúng tôi cần sự giúp đỡ của mọi người, cần quốc tế can thiệp cho trường hợp của anh tôi".
Lời kêu gọi của anh đã được tiếng vang của Bà Ahmar lập lại: "Xin hãy giúp chúng tôi bằng bất cứ cách nào mà bạn có thể".
Bà Ahmar đã từng trông thấy chính phủ thực dân Anh và Nhật Bản rút khỏi Miến Điện, nhưng trong những năm còn lại cuối đời của Bà, có thể Bà sẽ không có cơ hội để vẫy chào goodbye với các tướng lãnh quân phiệt.